Có những phát minh vô cùng tình cờ nhưng lại có ý nghĩa vô cùng lớn, là phát minh vĩ đại của nhân loại, làm thay đổi cả thế giới. Điển hình là một số phát minh sau

Lò vi sóng. Năm 1946, Percy Spencer một kỹ sư nghiên cứu về ra-đa, đang thử nghiệm ống chân không Manhêtron, một chuyện không bình thường đã xảy ra, thanh kẹo để trong túi áo của ông bỗng tan chảy.

Sau đó ổng liền bỏ hạt ngô, rồi trứng gà ở gần cái ống đó và ông quan sát. Thật kì lạ! Những hạt ngô nổ lép bép, còn lòng đỏ trứng gà thì phồng rộp lên. Ông phát hiện ra sự tập trung với mật độ dày đặc của các tia vi sóng tạo nên một nguồn năng lượng lớn, có thể nấu chín thức ăn một cách nhanh chóng.

Sau đó một năm, lò vi sóng đã ra đời, các kiểu dáng nhỏ hơn được thiết kế sản xuất sau này, cách mạng hoá các phương tiện nấu ăn.

Van tim nhân tạo. David Saucier là một chuyên gia của Nasa, nghiên cứu về những chiếc bơm năng lượng trong động cơ tên lửa những năm 80. Trong khi đang phục hồi sau một ca phẫu thuật tim do bác sỹ Michael DeBakey phụ trách, ông nảy ra ý nghĩ sử dụng kĩ thuật trong bơm để tạo ra một chiếc van tim cho các bệnh nhân.

Sau đó ông đã trình bày ý tưởng với trường Đại học Y Baylor. Trong hai thập kỉ, NASA và bác sỹ DeBakey đã làm việc miệt mài và cho ra đời chiếc van tim màu hồng hình dáng giống như một cục tẩy cắt xiên góc, có thể giúp cho người bệnh sống được 2 năm trở lên trong khi chờ được cấy ghép tim.

Internet. Vệ tinh đầu tiên được Nga phóng vào không gian năm 1957, vượt qua Mỹ trong lĩnh vực vũ trụ, bộ quốc phòng Mỹ đã thành lập Trung tâm dự án nghiên cứu tiên tiến để tạo ra động lực thúc đẩy phát minh, sáng tạo.

nhung phat minh tinh co nhung lai vi dai

Một chuyên gia là Joseph Licklider đã tìm ra cách để bảo vệ Mỹ chống lại các vụ tấn công nguyên tử từ trên không, và ông tin tưởng rằng mạng lưới thông tin là chìa khoá cho dự án này.

Mạng thông tin đầu tiên được sử dụng vào tháng 10 năm 1969 tại trường Đại học California. Đến năm 1990, Tổ chức Khoa học Quốc gia Mỹ đã mở rộng hệ thống mạng này để nối kết các trường đại học với nhau. Và hệ thống này được sử dụng rộng rãi trong đời sống từ năm 1992.

Thép không gỉ (inox). Các nhà sản xuất vũ khí thế kỉ 20 đã thuê Harry Brearly, một chuyên gia ngành thép người Anh, chế tạo nòng súng không gỉ.

Ngay sau khi kiểm nghiệm loại vật liệu mới với nhiều chất gây mòn như nước chanh, Harry Brearly đã nhận ra rằng đây chính là vật liệu lí tưởng để chế tạo các đồ dùng nhà bếp như dao, kéo, thìa, dĩa…

Thuốc nổ. Thuốc nổ chính là phát minh của nhà bác học mà sau này người ta dùng tên của ông làm giải thưởng cho những ai có côn trình ý nghĩa nhất trong lĩnh vực khoa học trông năm. Đó chính là Nobel, thuốc nổ được ông phát minh một cách rất tình cờ trong quá trình nỗ lực làm ổn định nitroglycerin, một chất lỏng dễ gây nổ.

Trong lúc vận chuyển nitroglycerin, Nobel phát hiện một trong những chiếc can chứa dung dịch bị rò rỉ và một hỗn hợp đá trầm tích có tên gọi kieselguhr đã hấp thụ chất lỏng này một cách hoàn hảo.

Vì nitroglycerin rất nguy hiểm khi xử lý ở dạng lỏng nên Nobel đã dùng kieselguhr làm chất ổn định cho dung dịch dễ nổ này. Sau đó, Nobel đã tìm ra một phương pháp trộn lẫn chất nổ với kieselguhr mà không làm mất tác dụng của thuốc nổ. Ông công bố sản phẩm của mình vào năm 1867 và đặt tên là“dynamite”.

Tia X. Đây không phải là sóng điện từ đầu tiên tình cờ được phát hiện. Trong một buổi tối, khi Wilhelm Roentgen đang tiến hành một thí nghiệm sử dụng tia âm cực, ông chợt phát hiện ra một số mảnh bìa các-tông nhiễm huỳnh quang trong phòng sáng rực lên cho dù giữa các tia âm cực và những tấm bìa các-tông đó có vật ngăn cách rất dày.

Cách giải thích duy nhất là tia sáng đó đã xuyên qua vật ngăn cách cứng. Roentgen đã tìm ra tính chất của thứ tia bí mật mà ông tạm đặt tên là tia X và chính nó đã mang lại cho ông giải Nobel về vật lý đầu tiên vào năm 1901.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *